Bao nhiêu tủi hờn dồn nén trong lòng được bung tỏa ngay phút ấy. Rồi cứ thế em ngả lại vào lòng anh trong ngọt ngào, ấm áp.

Em với Tuấn – chồng cũ quen nhau qua mạng xã hội. 4 tháng đi từ quen tới cưới, em từng nghĩ Tuấn chính là người đàn ông hiểu và yêu mình nhất. Tiếc rằng sau cưới cả hai mới nhận ra, kết hôn là 1 sai lầm của 2 đứa.

Nhiều lúc ngồi nghĩ ngợi, em đoán có thể do hai đứa yêu nhanh cưới gấp quá, thời gian tìm hiểu về đối phương quá ít nên bước chân vào cuộc sống gia đình đôi bên liên tục xảy ra những xích mích vợ chồng. Từ chuyện nhỏ nhặt tới chuyện lớn dường như không tìm được tiếng nói chung. Chỉ một chút va chạm cũng dẫn tới cãi vã làm cho cuộc sống hôn nhân mệt mỏi vô cùng.

Ngoài ra, còn 1 nguyên nhân sâu sa nữa dẫn tới sự rạn nứt không thể hàn gắn được của vợ chồng em là bởi vấn đề tài chính. Vì chưa có điều kiện nên phải sống chung với nhà chồng. Do mẹ anh sống quá tính toán, xét nét con dâu làm em ngày càng bị “bóp” cho tới nghẹn thở.

Sau 1 năm ly hôn, đêm qua tôi lại ngả vào lòng chồng cũ

Ở cùng nhà với mẹ chồng, lúc nào em cũng phải để ý từng lời ăn tiếng nói của mình. Dù bản thân luôn cố gắng lo tròn phận làm dâu nhưng trong mắt mẹ Tuấn, em vẫn chỉ là 1 đứa con dâu vô tích sự. Khổ nhất là lúc nào bà cũng can dự quá sâu vào cuộc sống của vợ chồng em. Lương lậu của con trai, con dâu mỗi tháng nhận bà đều đòi quản.

Điều làm em thất vọng là Tuấn quá lành tính, anh không bao giờ dám đứng ra bảo vệ vợ. Lúc nào cũng chỉ sợ làm mẹ buồn lòng, trong khi đó thừa biết mẹ mình sai nhưng anh cứ nhắm mắt để em phải chịu đựng thiệt thòi suốt ngày này qua ngày khác.

Cũng vì sống với bà quá áp lực mà em căng thẳng tới mức có bầu 4 tháng còn bị sảy. Bà không biết đấy là đâu còn đổ diệt tại bố mẹ đẻ em ăn ở vô phúc nên con gái đi lấy chồng không đẻ được. Ngày ấy em gần như trầm cảm, người gầy như xác ve, đêm nào cũng thức trắng. Sau gần 2 năm đi làm dâu, em tụt gần 7kg. Sau lần bị sảy, bố mẹ em xót con gái quá, nhất quyết bắt em ly hôn về nhà.

Thực sự, nếu Tuấn bản lĩnh, có lập trường hơn em nhất định sẽ không buông bỏ cuộc hôn nhân ấy. Nhưng Tuấn quá yếu đuối, biết anh không thể đứng ra bảo vệ cho mình nên dù đau, dù còn yêu em vẫn quyết định chia tay.

Ly hôn khi cả 2 vẫn còn tình cảm, quả thật là không dễ dàng gì để 2 vợ chồng vượt qua được cú sốc ấy. Sau khi ra tòa, hàng đêm Tuấn vẫn nhắn tin gọi điện thủ thỉ những lời nhớ nhung, nuối tiếc với vợ. Song hơn ai hết em hiểu, giữa chúng em có quay lại cũng không thể có hạnh phúc nên vẫn lạnh lùng gạt bỏ anh ra khỏi đầu.

Chiều qua, em với Tuấn đều đi dự đám cưới của một người bàn thân thời đại học. Tan tiệc, Tuấn đề nghị được chở em về. Tới nơi cũng 9h tối, em mở cửa vào nhà thì anh bất ngờ chạy theo sau ôm chặt vợ. Giọng van lơn khẩn thiết:

Mình làm lại từ đầu đi em.Anh hứa không để em phải sống cảnh làm dâu nữa”.

Câu nói đó của Tuấn làm em bật khóc. Bao nhiêu tủi hờn dồn nén trong lòng được bung tỏa ngay phút ấy. Rồi cứ thế em ngả lại vào lòng anh trong ngọt ngào, ấm áp. Sáng nay thức giấc, Tuấn hôn lên trán em rồi nhẹ nhàng cười tươi:

Từ nay, anh lại được gọi em là vợ”.

Lòng em tan chảy vì câu nói ấy. Không biết quyết định quay về bên anh là đúng hay sai, nhưng em vẫn hy vọng.

Nguồn: webtretho.com



Chia sẻ