Gõ cửa một lúc mới thấy chị Thảo ra mở, tôi cố ý vào trong, bật đèn lên thì thấy chồng mình đang lù lù ở đó. Thấy áo con chị giúp việc còn cởi vứt dưới nền nên tôi gào ầm lên, túm tóc chị ấy dúi ngã xuống nền nhà.

Tôi đang mất ăn mất ngủ quá mọi người ạ. Mặc dù chồng với chị giúp việc thanh minh họ không có gì nhưng tôi thấy không thể chấp nhận nổi chuyện này.

Vợ chồng tôi cưới nhau gần 10 năm rồi, cũng đã có 2 đứa con gái. Chồng tôi làm bên xây dựng, tính của anh rất thoáng, tiền kiếm về được bao nhiêu đưa vợ giữ tất. Ngoài ngày đi làm thì anh không hay la cà đâu cả, lúc nào gọi điện cũng đang đầu tắt mặt tối ở công trình. Tôi tin tưởng chồng, chưa bao giờ nghĩ anh sẽ phản bội mình mà theo ai cả.

Nhà tôi trước không hay thuê giúp việc, nhưng mà đầu năm ngoái bé Bống vào lớp 1, đứa em thì đi mẫu giáo. Tôi không thể một mình cân cả 2 đứa nên bàn với chồng thuê giúp việc, để có thể đỡ tôi đưa đón con, rồi cơm nước cho cả nhà.

Chồng tôi bảo: Tùy em thấy thế nào tiện thì làm vậy!

Tôi cũng nhờ mấy chị bạn quen tìm hộ một người giúp việc, nhưng mà các bác lớn tuổi cứ đến ở được dăm bữa nửa tháng lại vịn cớ này nọ rồi nghỉ. Có người còn chê tôi khó tính, rồi chẳng nhận đồng lương nào cả.

Tính tôi thì ưa sạch sẽ, tỉ mỉ, lại hay nói nhiều nên các bác ấy cũng làm mình làm mẩy, không thích rồi đi tìm nhà khác. May sau đó chị bạn giới thiệu cho một người giúp việc mới. Chị ấy hơn tôi mấy tuổi, sạch sẽ và tháo vát, việc nào ra việc nấy, giao cho chị ấy đi đón con buổi chiều tôi cũng an tâm.

Từ ngày có chị giúp việc nhà lúc nào cũng sạch bóng, thơm ngát, tôi hầu như không phải mó tay vào việc gì hết. Chị ấy cũng hay nói chuyện, tâm sự chồng mình nghiện ngập, phải đi cai ở trại vẫn chưa được ra. Chị không thích vào khu công nghiệp làm thuê nên mới đi giúp việc để nuôi hai đứa con đang ở quê với ông bà nội.

Nửa đêm chồng mò vào phòng chị giúp việc, tôi bắt được còn bảo bị mộng du

Tôi rất thông cảm với chị, mỗi tháng cho về nhà 2 ngày cuối tuần. Tôi cũng trả thêm tiền cho chị, mong chị ở lại dài dài giúp gia đình mình đến khi hai đứa con tôi lớn chút đã.

Về phần chồng tôi, từ ngày có chị giúp việc mới, tinh thần thoải mái hơn hẳn.Anh lúc nào cũng khen:

Cô Thảo nấu ăn ngon thật, chả bù cho bà Vân nhà này

Ôi, cô Vân ít vào bếp thôi vì cô còn bận kiếm tiền mà. Em làm nhiều nên quen tay thôi anh

Thấy chồng tôi khen, chị ấy toàn hay nấu những món anh thích ăn. Có hôm sáng còn chỉ hỏi:

Tối nay anh Hải thích ăn gì, để em đi chợ nấu.

Rồi những lần anh ho hắng, hay kêu đau đầu, chị cũng dầu thuốc, nấu cháo giải cảm cho anh. Tôi cứ nghĩ đó là chuyện bình thường thôi, nhưng mọi thứ khiến tôi sụp đổ hoàn toàn khi chuyện hôm đó xảy ra.

Nửa đêm trước, tôi tỉnh dậy nhưng không thấy chồng đâu. Bình thường 2 đứa con ngủ với nhau ở phòng bên cạnh, còn chị Thảo ngủ dưới phòng ở tầng 1. Tôi xuống bếp uống nước những cũng không thấy chồng. Tự nhiên có gì đó mách bảo, tôi khẽ ngó sang phòng chị giúp việc thì thấy cửa khóa bên trong. Mà mọi tối chị ấy đi ngủ chẳng bao giờ khóa cửa cả, lúc nào cũng để he hé phòng khi tôi gọi có việc gì.

Gõ cửa một lúc mới thấy chị Thảo ra mở, tôi cố ý vào trong, bật đèn lên thì thấy chồng mình đang lù lù ở đó. Thấy áo con chị giúp việc còn cởi vứt dưới nền nên tôi gào ầm lên, túm tóc chị ấy dúi ngã xuống nền nhà.

Chồng tôi vội lao ra bịt mồm vợ dẫn về phòng, chốt cửa lại:

Em à, anh bị mộng du thôi, em đừng nghĩ linh tinh

Tôi tát cho chồng mấy cái rồi khóc không thành tiếng nữa. Hôm sau tôi cho chị giúp việc nghỉ luôn không lăn tăn gì cả. Thật sự không thể tin nổi sao hai người đó lại có thể làm như thế được, đúng là quá khốn nạn.



Chia sẻ