Chồng tôi cũng thế, sống tiết kiệm đấy nhưng với vợ con anh chẳng bao giờ tiếc bất cứ thứ gì. Thấy vợ con thiếu gì đều bảo vợ mua đi, con kêu thèm gì là phải mua cho con ăn bằng được.

Đợt tôi lấy chồng cả họ ai cũng gàn vì chê nhà anh nghèo, bố mẹ chồng đều già cả sau không nhờ vả được gì. Tôi chọn lấy anh vì yêu tính cách, con người của anh chứ không để ý đến hoàn cảnh. Của cải do mình làm ra sẽ trân quý hơn, cần gì phải phụ thuộc vào gia đình hay bố mẹ.

Ngày lên xe hoa, bố tôi chỉ bảo mỗi câu:

Sau có khổ đừng chạy về đây kêu bố mẹ giúp con.

Dù có buồn thật đấy, lo lắng thật đấy nhưng việc mình làm mình chịu, sao bắt bố mẹ gánh giúp được. Chính vì thế tôi quyết lén lại tâm tư, toàn tâm toàn ý về nhà chồng.

Nhà chồng tôi nghèo về vật chất nhưng sống giàu tình cảm. Không có tiền ngày nào cũng đi chợ mua thức ăn như người ta thì bố mẹ chồng tôi chăm chỉ nuôi cá, nuôi gà vịt để thịt cho con dâu ăn, rau trồng ngoài vườn ăn quanh năm không cần mua ở chợ.

Đưa vợ con đi ăn phở, chồng bảo đã no nên chỉ ngồi nhìn

Qua lời hàng xóm nhà chồng kể tôi biết được, ngày tôi chưa về làm dâu bố mẹ chồng sống dè sẻn lắm. Bữa ăn hàng ngày hầu hết chỉ có rau, đậu, cà muối hay vài con cá rán thôi. Có hôm chỉ có cơm với canh rau mà không hề có thịt, cá gì cả. Thế nhưng cả nhà chồng tôi đều ăn rất ngon miệng. Giờ tôi về làm dâu ông bà mới dám thịt gà, vịt để ăn đấy, chứ trước toàn để dành bán thôi.

Chồng tôi bảo: Bố mẹ quý và thương em lắm, biết em về nhà anh làm dâu vất vả nên quý con dâu như vàng.

Tôi đi làm tiền lương có bao nhiêu về đều chưa cho mẹ chồng giữ cho nửa già. Lúc đầu bà nhất định không cầm, nói tiền con đi làm về con cứ giữ không phải đưa mẹ. Nhưng tôi muốn đóng góp tiền ăn để phụ giúp bố mẹ chồng để ông bà bớt suy nghĩ. Mẹ chồng cầm tiền nhưng bà cất hộ, bảo sau ra tấm ra món thì gửi ngân hàng cho vợ chồng tôi:

Cơm nước hàng ngày đã có bố mẹ lo rồi, 2 đứa không phải lo gì. Sau bố mẹ già không đi lại được nữa hãy hay.

Thấy mẹ chồng tốt quá, tôi bắt chồng đưa luôn lương của anh cho bà giữ, vừa tiết kiệm được tiền, lại đỡ sợ chồng cầm nhiều tiền sinh tật.

Chồng tôi cũng thế, sống tiết kiệm đấy nhưng với vợ con anh chẳng bao giờ tiếc bất cứ thứ gì. Thấy vợ con thiếu gì đều bảo vợ mua đi, con kêu thèm gì là phải mua cho con ăn bằng được.

Gần đây kinh tế vợ chồng khó khăn hơn, tôi vẫn có việc để làm nhưng công ty của chồng không trả được lương cho nhân viên nên công nhân nghỉ hết. Chồng tôi tất nghiệp gần tháng nay rồi. Qua đứa lớn than với bố:

Bố ơi, con thèm phở quá, lâu lắm nay không được ăn phở bố nhỉ.

Tôi nghe thấy bảo:

Mai mẹ nấu cho mà ăn, phở có gì đâu, ra quá phí tiền.

Con bé vùng vằng không thích, chồng tôi lại nhẹ nhàng:

Được rồi, mai bố đưa cả nhà đi ăn phở.

Tối hôm đó tôi đi làm về, chồng bảo nay cả nhà không ăn cơm nhà nữa, cho bọn trẻ ra ngoài ăn phở 1 thể. Tôi có rủ bố mẹ chồng đi cùng nhưng ông bà nói ăn rồi không đi. Ra tới quán chồng tôi gọi 3 bát cho 3 mẹ con còn mình không ăn chỉ ngồi nhìn.

Tôi có hỏi: Sao anh không ăn? thì chồng trả lời:

Nãy bố mẹ ăn cơm anh ăn cùng ông bà rồi, chả nhẽ để ông bà ăn một mình cũng không được. Giờ no lắm, anh không nuốt nổi nữa.

Tôi tưởng thật nên không nói gì, đứa lớn ăn hết bát phở chồng tôi lại hỏi: Còn thèm không con thì ăn thêm bát nữa nhé? Nhưng con bảo no rồi không ăn được nữa.

Ăn xong đi về, mẹ con chuẩn bị đi ngủ thì chồng lục đục xuống bếp pha mì tôm lủi thủi ăn một mình. Lúc ấy tôi mới hiểu ra, nghĩ mà thương chồng quá các mom ạ.



Chia sẻ