Đã có ai từng ở trong tình cảnh ‘cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng’ chưa? Tôi vừa ly hôn được hơn nửa năm, lý do thì cũng như bao gia đình khác nên chẳng muốn nhắc đến.

Chỉ là tôi vừa mới chuyển việc vì không chịu nổi lời rèm pha của mấy bà buôn chuyện trong công ty. Chán quá nên là tôi cũng nghỉ luôn. Chỗ mới là một công ty xuất khẩu, cũng nhiều người trẻ nên tôi cứ nghĩ mọi thứ sẽ thoáng hơn.

Vậy mà không ngờ tránh vỏ dưa lai gặp vỏ dừa, không thị phi vì chuyện này thì cũng lắm drama bởi việc khác. Chuyển đến công ty mới, tôi chỉ mong mọi thứ bận rộn để quên đi tình cảm đổ vỡ.

Chính vì hay ở lại tăng ca nên tôi đụng mặt với sếp khá nhiều lần. Anh ấy đã 40 nhưng chưa lập gia đình, là người rất có đầu óc nên lúc đầu tôi cũng ngưỡng mộ và hay trò chuyện về công việc.

Rồi tự nhiên mọi thứ cũng trở nên thân thiết hơn khi sếp biết tôi từng ly hôn và đang một mình chăm con. Anh bắt đầu quan tâm đến con trai tôi bằng mua những món đồ siêu nhân mà nó thích, lại nằng nặc đòi đưa về mỗi khi tan ca muộn.

Mẹ đơn thân nhưng lại được sếp để ý, tôi bị cả công ty dèm pha

Tôi thì chẳng muốn nhận vì không thích lời bị nói ra nói vào, chưa kể, thời điểm này cũng chẳng hứng thú bắt đầu hay tin tưởng người đàn ông nào cả. Thế nên tôi cứ từ chối miết nhưng anh lại chẳng nề hà hay để tâm mới bực.

Sếp càng lúc càng quan tâm, để ý tôi hơn khi công khai thiên vị sau sai sót nghiêm trọng. Đáng nhẽ ra như người khác, tôi hoàn toàn có thể bị đuổi việc nhưng sếp chỉ khiển trách nhẹ nhàng và không nói gì thêm.

Đơn hàng ngon, anh để tôi làm, đã thế còn thường xuyên dẫn đi gặp gỡ khách hàng lớn cũng như gặp gỡ sếp phó.

Đương nhiên, nuôi con một mình tôi cần kinh tế vững chắc nên cũng chẳng thể ngăn mình nhận những hợp đồng béo bở đó được. Nhưng đi kèm với đó là sự thù ghét của đồng nghiệp cũng ngày một tăng lên.

Tôi thường xuyên phải nghe những lời mỉa mai, bô kích từ họ: “Loại đàn bà dựa hơi đàn ông, mới xa chồng được mấy tháng mà đã giở quẻ” rồi “không bùa mê thuốc lú thì làm sao nhanh thế, không tay vịn thì cũng là dạng buôn phấn bán hương”

Tồi thì: “Làm mẹ như cô thật đáng xấu hổ, bán trôn nuôi miệng”… nhục nhã vô cùng. Nói tôi thế nào cũng được, nhưng lôi cả thằng bé mới bốn tuổi ra để sỉ vả, sao người ta nỡ ác miệng như thế.

Vì là nhân viên mới nên tôi cũng nhịn nhưng đúng là một khi đã ghét thì chẳng chừa lại đường sống cho ai. Tôi bị đồng nghiệp chơi xấu làm công ty thất thoát vài chục triệu đồng.

Chưa bao giờ rơi vào tình cảnh đó nên tôi chỉ muốn gục ngã, chẳng biết phải làm thế nào cả. Tối hôm đó, sếp đã hẹn tôi ra ngoài, đang buồn nên tôi nhận lời luôn chẳng suy nghĩ gì nhiều.

Ngà ngà say, sếp vòng tay ra đặt nhẹ sau lưng tôi mấp máy môi nói khẽ:

Chỉ cần em đồng ý… có anh ở đây chẳng ai dám động vào em hết’.

Nhìn sâu vào mắt sếp, tôi nhận ra được sự ham muốn chinh phục của anh nhưng bản thân cũng đã trải qua nhiều chuyện, tôi chẳng muốn dây dưa vào mối quan hệ nào lúc này cả.

Thế nhưng mớ bòng bong còn treo trên đầu, tôi cũng phải giữ lấy công việc này để còn nuôi con. Nhưng nếu nhận lời chẳng khác gì tôi nhận mình là loại ‘buôn phấn bán hương’ trong mắt đồng nghiệp cả.

Giờ phải làm sao để dĩ hòa vi quý sống yên ổn được đây.

Nguồn: webtretho.com



Chia sẻ