Mỗi khi ân ái, chồng tôi làm mọi chuyện qua loa. Anh cứ hùng hục “xúc than” vài phút, xong là xong chứ không có dạo đầu, không chiều chuộng, mơn trớn vợ bao giờ.

Buồn vì chồng quá yếu đuối, vội vàng trong chuyện ân ái, tôi góp ý thì anh lại nói với tôi những lời khó nghe về chuyện quá khứ.

Tôi năm nay 30 tuổi, chồng hơn tôi 2 tuổi. Tôi với chồng đến với nhau vì tình yêu. Cả một tuổi thanh xuân dài chúng tôi ở bên nhau. Lúc thời sinh viên, chồng không thương và chiều tôi nhiều, anh cũng từng có lúc trăng hoa, say nắng những cô gái khác. Nhưng tôi yêu anh nên bỏ qua hết. Chúng tôi yêu nhau đến năm thứ 7 thì nên nghĩa vợ chồng.

Ngày chúng tôi tổ chức cưới hỏi, ai cũng khen vợ chồng tôi đôi lứa xứng đôi. Hiện tại, vợ chồng tôi đã có 2 con, kinh tế ổn định. Chúng tôi đang trả góp một căn hộ chung cư gần 2 tỷ. Chồng tôi làm kỹ sự, lương ổn định hơn tôi.

Chuyện ân ái như chuồn chuồn đạp nước, vợ nhắc nhẹ, chồng lại hằn học mắng chửi

Mỗi khi ái ân, chồng tôi làm mọi chuyện nhanh nhanh, chóng chóng như tên lửa vậy.

Tôi làm kế toán ở 1 spa. Do dịch bệnh, tôi mất việc, đang ở nhà trông 2 đứa con vì trường mầm non không nhận trẻ. Chi tiêu trong nhà trông cả vào đồng lương của chồng tôi. Mỗi tháng, anh đều đưa đủ lương cho tôi. Chồng tôi cũng rất tâm lý, anh nhớ những ngày lễ, ngày kỷ niệm và không quên tặng quà cho tôi.

Chồng lười ân ái

Tuy nhiên, gần đây, có một chuyện làm ảnh hưởng ít nhiều đến tâm trạng của tôi. Đó là chuyện ân ái của hai vợ chồng. Sau khi cưới, tôi liên tiếp sinh hai con nên nhu cầu giảm đi nhiều. Đến giờ, các con tôi giờ đã lớn, tôi rảnh rang hơn nên cũng khát khao nhiều hơn trong chuyện ân ái.

Lúc mới cưới, tôi cũng thấy nhu cầu ân ái của chồng hơi ít. Anh làm mọi chuyện cũng qua loa, nhanh chóng nhưng nó không tệ như bây giờ. Đến giờ, chúng tôi cưới nhau được 7 năm, chồng ngày càng tỏ ra lạnh nhạt, trốn tránh tôi. Mỗi khi ân ái, chồng tôi làm mọi chuyện nhanh nhanh, chóng chóng như tên lửa vậy.

Anh cứ hùng hục “xúc than” vài phút, xong là xong chứ không có dạo đầu, không chiều chuộng, mơn trớn vợ bao giờ. Có khi 1 tháng, vợ chồng tôi chỉ ái ân được 1 lần. Mà một lần ấy chỉ diễn ra trong vài phút nên tôi thấy có cũng như không.

Nếu tôi không đòi hỏi thì cả tháng anh chỉ ôm vợ ngủ chay. Anh cũng chẳng bao giờ ôm hôn tôi nữa. Tôi đã đưa chồng đi khám nhưng anh chỉ uống thuốc tầm 10 ngày là nản, không theo nữa. Mọi chuyện lại đâu đóng đấy. Tôi lại tiếp tục những đêm khắc khoải, mong chờ chồng…dù chồng nằm ngay bên cạnh.

Tôi cảm thấy khó chịu nên đôi lần, nhỏ to góp ý với chồng. Tôi khuyên anh nên đi khám, kiên trì uống thuốc thêm chút nữa. Chứ anh “nghỉ hưu” sớm quá, cũng thiệt thòi của cả tôi và anh.

Vậy mà, cứ nói đến chuyện này là anh lại điên lên, mắng chửi tôi không tiếc lời: “Cô thì lúc nào cũng chuyện ấy. Trong đầu cô chỉ có chuyện ấy thôi à? Cô chê bai, giễu cợt tôi chẳng qua vì tôi không bằng thằng Hoàng chứ gì. 

Chắc hắn chiều chuộng cô, cô thích quá nên giờ cô bắt tôi phải làm như hắn chứ gì. Mơ đi! Nếu thích quá thì tôi giải thoát cho cô để cô đi theo hắn đấy. Cô đi đi!”

Nghe những lời cay đắng của chồng, nước mắt tôi lưng tròng. Chả là hồi cưới nhau được 3 năm, chồng tôi đi công tác xa nhà, lại vô tâm với vợ con. Tôi một mình nuôi con, buồn bã, cô đơn nên đã phải lòng anh Hoàng- trưởng phòng của tôi hồi ấy. Anh cũng có chút cảm mến tôi.

Chuyện ân ái như chuồn chuồn đạp nước, vợ nhắc nhẹ, chồng lại hằn học mắng chửi

Đến giờ, khi vợ chồng tôi đã cố gắng để vun vén cho gia đình, chồng tôi vẫn chưa bao giờ quên được chuyện xưa.

Chúng tôi chỉ từng đi uống cà phê vài lần, chưa từng làm chuyện gì quá thân mật. Tôi biết chúng tôi đều đã có gia đình nên mối quan hệ chẳng tiến xa được. Tôi đã chủ động xin nghỉ việc, kết thúc mối quan hệ ngoài luồng của mình.

Mọi chuyện tưởng chừng như đã êm thấm thì tình cờ chồng tôi đọc được lá thư tôi gửi anh Hoàng trong một lần mượn máy của tôi. Thế là anh nổi điên lên, anh mắng chửi tôi, đòi ly dị. Mặc dù tôi đã quả quyết là chúng tôi chưa từng hẹn hò, lên giường hay làm gì quá đáng nhưng anh nhất định không tin.

Đến giờ, khi vợ chồng tôi đã cố gắng để vun vén cho gia đình, chồng tôi vẫn chưa bao giờ quên được chuyện xưa. Mỗi lần cáu giận chuyện gì, anh đều nhắc lại, lần này cũng vậy.

Tôi cảm thấy stress thực sự. Hồi trước khi yêu nhau, chồng tôi cũng từng say nắng, yêu đương người khác, tôi chưa bao giờ nhắc lại. Vậy mà đến giờ, anh luôn miệng nhắc lại tội lỗi của tôi. Nhất là khi, anh chẳng thể làm tôi thỏa mãn trong chuyện ân ái.

Đó là lỗi của anh. Theo mọi người, tôi nên làm gì? Cố gắng thay đổi chồng hay cam chịu, sống cuộc sống “chay tịnh“, nguội lạnh?

Nguồn: danviet.vn



Chia sẻ