Em càng đạp ra thì hắn lại càng ôm vào. Cả hai tháng không được gần chồng nên em cũng cứ thế mềm nhũn ra trong tay hắn. Hai đứa lại lao vào nhau như nắng hạn gặp mưa rào..

Em lấy chồng lúc đang học năm cuối đại học thì bác sỹ khuyên cưới. Cưới xong bụng đã to lùm lùm rồi nên phải bảo lưu kết quả, ở nhà sinh con.

Lúc mới lấy nhau thì không sao, nhưng sinh con ra rồi vợ chồng em cãi vã suốt. Cũng chỉ vì chồng em vừa trẻ trâu lại ham chơi, suốt ngày cắm mặt vào trò Liên minh huyền thoại, bắn nhau chí chóe chẳng giúp vợ con việc gì. Từ hồi đi làm còn hay la cà bia bọt, đua đòi karaoke các kiểu với bạn bè. Một tuần hắn không ra ngoài đàn đúm 1 lần thì ngứa ngáy chân tay, quay ra sinh sự với vợ.

Đã thế em lại có một bà mẹ chồng vô cùng ghê gớm, biết con trai sai lè lè nhưng lúc nào bà cũng bênh hắn. Tuy không ở chung nhưng nhà sát bên cạnh, nên nhất cử nhất động của hai vợ chồng bà đều nắm được hết. Mỗi lần 2 đứa cãi nhau, bà lại sang chẳng cần hỏi đầu đuôi mà chỉ thằng mặt em:

Chị là đàn bà, chị phải bớt bớt cái mồm lại chứ, từ ngay con tôi lấy chị nó mới hư ra như thế

Em thật sự chán. Cũng vì thế mà tình cảm vợ chồng cứ sứt mẻ dần dần.Chỉ có một điều duy nhất là chuyện chăn gối bọn em lại hợp kinh khủng, thế mới đểu chứ. Mỗi lần cãi nhau muốn làm hòa chồng em lại lôi lên giường, ngọt nhạt xin lỗi. Cứ thế em mềm nhũn trong tay hắn rồi đâu lại vào đó, bao nhiêu hờn tức tan biến hết. Chắc có lẽ vì thế mà em ở với hắn đến nay cũng được 6 năm.

Hôm đó bão to lắm, chồng em đi đến 12h vẫn chưa thấy về, gọi điện thì tắt máy. Em tức quá khóa cổng đi ngủ. Đến 2 giờ sáng hắn bấm chuông inh ỏi nhưng em không thèm ra mở cổng nữa. Phải để cho mẹ hắn biết con trai mình như thế nào không lại cứ đổ tội cho em mắng oan.

Chiều chồng lưu niệm chút vào đêm cuối trước ngày ra tòa và nhận cái kết bất ngờ

Y như rằng, chắc chắn đêm qua hắn không vào được nhà nên gọi mẹ ra mở cổng rồi ngủ nhờ bên đó. Sáng sớm bà đã sang làm um lên:

Chị đúng là cái loại thất đức, nhốt con tôi ở ngoài nửa đêm nửa hôm, mưa gió sấm chớp, nó mà cảm nhe răng ra đấy chị sướng lắm nhỉ

Mẹ ạ, hôm qua con mệt ngủ quên, với lại mưa gió thế con không có nghe thấy tiếng chuông. Mà đêm nào anh cũng đi như thế, con không có sức thức chờ để hầu đâu ạ

Bà giậm chân thình thịch nói với con trai:

Đấy, cái loại vợ như thế này bỏ đi con ạ, độc ác quá

Em nghe thế mà cay cú quá nên bảo:

Mẹ không cần phải xui anh bỏ con đâu, mà chính con bỏ anh ấy trước

Nói rồi em lên phòng viết đơn ly hôn, xong xuôi đưa cho chồng kí. Lúc này hắn vẫn còn đứng về phe mẹ nên cầm bút kí luôn. Mấy lần ở phường gọi lên hòa giải, vợ chồng em cũng chẳng ai lên. Cho đến ngày tòa gọi thì hắn cầm tờ giấy sang phòng bảo:

Tòa gọi mai lên đấy, đi nhớ gọi anh

“Đứa nào có chân đứa nấy tự đi”

Thế nào tự nhiên hắn lại sà lên giường, chơi đùa với thằng cu con như không có chuyện gì:

Tối nay cho bố ngủ nhờ nhé

Thằng cu con thích lắm, cứ trèo lên lưng hắn cưỡi ngựa rồi bắt bố ôm mới chịu ngủ. Đợi con ngủ xong, hắn quay sang ôm ngang lưng em, thủ thỉ:

Cả tháng không được ôm, nhớ quá

Em véo cho hắn một cái rõ đau: “Bỏ ra

Không bỏ… À mà này, mai ra tòa rồi, có muốn làm chuyến ‘tàu nhanh’ lưu niệm chút không vợ?

Bị điên à, cút

Em càng đạp ra thì hắn lại càng ôm vào. Cả hai tháng không được gần chồng nên em cũng cứ thế mềm nhũn ra trong tay hắn. Hai đứa lại lao vào nhau như nắng hạn gặp mưa rào ấy. Đến nỗi sáng hôm sau mệt không thể dậy sớm được, cũng quên tiệt luôn chuyện ra tòa.

Tháng sau em bị chậm kinh, mua que về thử thì thôi xong, lên 2 vạch đỏ lòm. Nhưng được cái từ sau cái vụ đó, chồng em ngoan hơn hẳn, không đàn đúm mấy nữa, bảo sẽ tu chí làm ăn để nuôi 2 đứa con. Em vừa sinh thằng cu thứ 2, lẽ ra bỏ nhau rồi đấy chứ, thế mà cho chồng lưu niệm tí rồi lại tòi nhòi ra nó, ghét thế cơ.

Nguồn: Sưu tầm



Chia sẻ